top of page

Gắn bó né tránh (avoidant attachment) là gì? Khi bạn muốn gần nhưng lại cứ đẩy người khác ra

Bạn muốn có mối quan hệ thân thiết - nhưng mỗi khi ai đó bắt đầu đến gần, có thứ gì đó trong bạn tự động rút lui. Đây không phải là lỗi của bạn. Đây là gắn bó né tránh (Avoidant Attachment)


Bạn không phải người lạnh lùng. Bạn không phải người không có cảm xúc.


Bạn chỉ đã học được từ rất sớm rằng phụ thuộc vào người khác là nguy hiểm. Rằng cần ai đó là điểm yếu. Rằng tốt hơn hết là tự lo cho mình, không kỳ vọng nhiều, và giữ một khoảng cách an toàn với mọi người - kể cả những người bạn yêu thương nhất.


Và bây giờ, cái khoảng cách đó đang khiến bạn cô đơn.


1. Gắn bó né tránh (Avoidant Attachment) là gì?

Gắn bó né tránh (Avoidant Attachment) là một trong các kiểu gắn bó không an toàn được hình thành từ thời thơ ấu, trong đó người trải qua có xu hướng giảm thiểu nhu cầu gắn kết cảm xúc, đặt cao giá trị của sự độc lập và tự lập, đồng thời cảm thấy khó chịu hoặc lo ngại khi mối quan hệ trở nên quá thân mật hoặc đòi hỏi sự chia sẻ cảm xúc sâu sắc.


Lý thuyết gắn bó (Attachment Theory) được phát triển bởi nhà tâm lý học John Bowlby vào những năm 1960-70, sau đó được Mary Ainsworth bổ sung và làm rõ hơn qua các nghiên cứu thực nghiệm. Theo lý thuyết này, kiểu gắn bó của một người được hình thành chủ yếu trong những năm đầu đời thông qua tương tác với người chăm sóc chính - và tiếp tục ảnh hưởng đến các mối quan hệ suốt cuộc đời trưởng thành.


Gắn bó né tránh (avoidant attachment) là gì? Khi bạn muốn gần nhưng lại cứ đẩy người khác ra

2. Gắn bó né tránh hình thành như thế nào?

Gắn bó né tránh thường hình thành khi trẻ em lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc - thường là cha mẹ - ít đáp lại nhu cầu cảm xúc của trẻ một cách nhất quán và ấm áp.

Người chăm sóc có thể không thể hiện cảm xúc nhiều, khuyến khích tính tự lập quá sớm, phản ứng lạnh lùng hoặc không thoải mái khi trẻ tìm kiếm sự an ủi, hay phủ nhận hoặc giảm nhẹ cảm xúc của trẻ bằng những câu như "không có gì đâu mà khóc" hay "mạnh lên đi, đừng làm nũng".


Trẻ em trong hoàn cảnh này học được một bài học ngầm quan trọng: nhu cầu cảm xúc của mình không được chào đón và tốt hơn hết là tự xử lý một mình. Theo thời gian, chiến lược thích nghi này trở thành khuôn mẫu mặc định trong tất cả các mối quan hệ.


3. Dấu hiệu của người có kiểu gắn bó né tránh

Người có gắn bó né tránh thường biểu hiện một số đặc điểm nhận dạng khá rõ ràng trong các mối quan hệ thân mật.


Về mặt cảm xúc và nội tâm, họ thường cảm thấy không thoải mái khi phải chia sẻ cảm xúc hay nhu cầu cá nhân, khó khăn trong việc nhận sự giúp đỡ hay chăm sóc từ người khác dù đang cần, có xu hướng phân tích lý trí hóa thay vì tiếp xúc trực tiếp với cảm xúc, và thường không chắc chắn về cảm xúc của mình trong các mối quan hệ.


Về mặt hành vi trong mối quan hệ, người gắn bó né tránh thường coi trọng sự độc lập và không gian cá nhân đến mức làm đối phương cảm thấy xa cách, rút lui về mặt cảm xúc khi mối quan hệ trở nên thân mật hơn, trì hoãn hoặc tránh né các cuộc trò chuyện về cảm xúc và tương lai của mối quan hệ, và thường cảm thấy bị "ngột ngạt" khi đối phương có nhu cầu kết nối cao.


Trong việc chọn mối quan hệ, họ đôi khi vô thức bị thu hút bởi những người ít sẵn có về mặt cảm xúc - vì điều đó tạo ra khoảng cách "an toàn" và không đòi hỏi sự gần gũi sâu sắc hơn mức họ cảm thấy thoải mái.


4. Gắn bó né tránh ảnh hưởng đến mối quan hệ như thế nào?

Kiểu gắn bó né tránh tạo ra một vòng lặp đặc trưng trong các mối quan hệ thân mật.


Khi đối phương tiến lại gần - thể hiện cần được kết nối hơn, muốn chia sẻ cảm xúc sâu hơn, hay muốn cam kết nhiều hơn - người gắn bó né tránh cảm thấy bị bao vây và tự động rút lui. Điều này khiến đối phương cảm thấy bị từ chối và tiến lại gần hơn để tìm sự trấn an, lại khiến người né tránh rút lui thêm.


Kết quả cuối cùng là cả hai đều không có được những gì mình cần - và thường là mối quan hệ dần dần đổ vỡ, để lại người gắn bó né tránh với bằng chứng thêm rằng "mối quan hệ thân mật không hiệu quả" và "tốt hơn là dựa vào bản thân".


5. Kiểu gắn bó có thể thay đổi không?

Câu trả lời tích cực là có - và đây là điều quan trọng nhất cần biết.


Kiểu gắn bó không phải là bản án cố định. Nghiên cứu tâm lý học cho thấy người trưởng thành hoàn toàn có thể phát triển kiểu gắn bó an toàn hơn thông qua các trải nghiệm quan hệ tích cực và lành mạnh, trị liệu tâm lý chuyên sâu, và quá trình tự nhận thức và chữa lành bền vững.


Hành trình này bắt đầu từ việc nhận ra khuôn mẫu của mình - hiểu rằng xu hướng né tránh không phải là bản chất cố định mà là chiến lược thích nghi đã học được, và do đó có thể được học lại theo cách khác.


Viết chữa lành là một trong những công cụ hỗ trợ hữu ích trong quá trình này - giúp khám phá và hiểu sâu hơn về những khuôn mẫu cảm xúc đang hoạt động trong các mối quan hệ. Nếu muốn tìm hiểu thêm, có thể đọc: Viết chữa lành là gì và tại sao nó hiệu quả.


Học cách gắn bó khác đi là một trong những hành trình khó nhất - nhưng cũng là một trong những hành trình có ý nghĩa nhất bạn có thể bắt đầu.

Bình luận


bottom of page
(function(d,t) { var BASE_URL="https://cskh.vietchualanh.vn"; var g=d.createElement(t),s=d.getElementsByTagName(t)[0]; g.src=BASE_URL+"/packs/js/sdk.js"; g.async = true; s.parentNode.insertBefore(g,s); g.onload=function(){ window.chatwootSDK.run({ websiteToken: 'QBYNDtmo3MtiUbjHXKqXxutF', baseUrl: BASE_URL }) } })(document,"script");