top of page

Rốt cuộc thì cô đơn có thể đáng sợ đến mức nào?



Một trong những series mình xem mà rất ấn tượng năm qua là Pluribus trên Apple TV. Series làm mình nghĩ rất nhiều về sự cô đơn và kết nối thực sự giữa người với người. Để nói về chuyện này thì phải kể sơ qua về phim một tí.


Pluribus nói về một loại virus lạ xâm chiếm Trái Đất, khiến gần như toàn bộ loài người bị biến đổi. Trên thế giới chỉ còn đúng 12 người có miễn dịch, không bị biến đổi và vẫn giữ nguyên ý thức của mình.



Nghe đến virus chiếm Trái Đất thì tưởng zombie đúng không? Nhưng không. Con virus này không khiến mọi người trở nên hung dữ, đi cắn người hay ăn não gì cả. Ngược lại, những người bị biến đổi đều trở nên rất hiền, rất hạnh phúc và kết nối với nhau thành một hệ ý thức chung. Tất cả biết suy nghĩ của nhau, thống nhất với nhau, đồng ý với nhau, không còn chiến tranh, cãi vã hay mâu thuẫn.



Câu giới thiệu về series này là: 𝐓𝐡𝐞 𝐦𝐨𝐬𝐭 𝐦𝐢𝐬𝐞𝐫𝐚𝐛𝐥𝐞 𝐩𝐞𝐫𝐬𝐨𝐧 𝐢𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐨𝐫𝐥𝐝 𝐭𝐫𝐲𝐢𝐧𝐠 𝐭𝐨 𝐬𝐚𝐯𝐞 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐨𝐫𝐥𝐝 𝐟𝐫𝐨𝐦 𝐡𝐚𝐩𝐩𝐢𝐧𝐞𝐬𝐬 - người khốn khổ nhất trên thế giới đang cố gắng cứu cả thế giới khỏi sự hạnh phúc!



Nghe vô lí đùng đùng nhưng sự thật nó là vậy đó. Virus này không làm hại người, cũng không làm hại bất cứ sinh vật sống nào. Đến mức một quả táo còn đang ở trên cây thì nó cũng không hái xuống, vì như thế là làm hại cây. Chỉ khi quả táo tự rơi xuống đất thì mới nhặt lên dùng. Không giết người, không giết động vật, không làm đau cây cỏ, nói chung yêu thương chúng sinh, cỏ lúa bình đẳng, chắc đi tu cũng không đạt được level này.



Đối với 12 người miễn dịch còn lại, tất cả những người đã biến đổi sẽ phục vụ họ và làm mọi thứ họ muốn. Bạn muốn ăn gì, đi đâu, gặp ai, sống như nào, chỉ cần nói là được. Làm vua làm chúa làm tỉ phú làm tổng thống, muốn là được chiều. Cuộc sống trong mơ còn gì???



Và buồn cười ở chỗ, phần lớn 12 người này sau một thời gian đều thấy cuộc sống như vậy cũng… oke.



Đúng là con cái, vợ chồng, gia đình của họ đã thay đổi và không còn hoàn toàn là người cũ nữa. Nhưng đổi lại, cuộc sống bây giờ muốn gì được nấy. Có một ông trong phim sống đúng kiểu giấc mơ của đàn ông thế giới. Ông đi khắp nơi, ở Las Vegas, có hàng trăm trai xinh gái đẹp vây quanh, muốn gọi diễn viên, người mẫu hay ca sĩ mình thích đến làm người yêu cũng được. Muốn xem bộ phim nào thì người thật diễn lại bộ phim đấy cho mình là nhân vật chính. Quá đã.



Nhưng chị nhân vật chính của series thì không chịu.



Thực ra chị này cũng không phải kiểu nữ chính dễ yêu dễ mến gì. Chị khó chịu, khó ở, anti-social, đề cao tính cá nhân và rất chướng. Đúng kiểu người đã ghét thì ghét tới cùng, đã chống là phá cho biết mặt.



Chị cũng vừa phải trải qua một chuyện rất kinh khủng. Trong lúc virus biến đổi thế giới, người bạn đời duy nhất của chị đã qua đời. Chỉ trong một thời gian rất ngắn, chị vừa mất người mình yêu nhất, vừa mất luôn cả thế giới mà mình từng biết.



Nên đối với chị, cuộc sống mới này không phải thiên đường. Nó là một thứ chị không thể chấp nhận.



Thế là chị chống đối.



Chị phá. Chị chướng. Chị quậy lanh tanh bành.



Kiểu: “Tao cứ phá đấy, chúng mày làm gì được tao?”



Mà vấn đề là mỗi lần chị nổi điên phá phách thì tất cả những người đã bị virus biến đổi đều bị ảnh hưởng. Những người miễn dịch còn lại cũng bị vạ lây nên bắt đầu khó chịu. Kiểu bà này không chỉ không chịu hưởng hạnh phúc mà còn phá hạnh phúc của cả làng.



Cuối cùng, con virus đưa ra một quyết định nghe rất buồn cười.



Nó bảo đại ý rằng:



“Tình cảm của chúng tôi dành cho bạn không thay đổi. Chúng tôi vẫn sẽ làm mọi thứ để đáp ứng nhu cầu của bạn. Tuy nhiên, vì hành vi của bạn đang ảnh hưởng đến sự an toàn của chúng tôi, nên chúng tôi buộc phải giữ khoảng cách.”



Nghe quen không?



Anh vẫn yêu em. Tình cảm của anh không thay đổi. Nhưng vì em như thế nên anh không thể ở gần em nữa.



Boundary đồ đó :))).



Và thế là lần đầu tiên trong đời, chị bị ghost. Không phải một người ghost. Mà là cả thế giới ghost chị lun. U là trời.



Toàn bộ những người trong thành phố rời đi. Không ai xuất hiện trước mặt chị nữa. Mười một người miễn dịch còn lại cũng thành lập nhóm riêng rồi cho chị ra rìa luôn, vì ai cũng thấy bà này phá quá, chơi cùng đau đầu.



Nhưng virus không bỏ đói hay bỏ mặc chị. Chị muốn ăn gì thì chỉ cần gọi, sẽ có đồ mang tới. Chị muốn quần áo, xe cộ, rượu, pháo hoa hay bất cứ thứ gì đều có.



Mọi nhu cầu của chị vẫn được đáp ứng.



Chỉ có một thứ duy nhất chị không còn được nhận nữa:



Sự hiện diện của con người.



Không có ai ngồi cạnh.



Không ai nhìn chị.



Không ai nói chuyện với chị.



Không ai chạm vào chị.



Mà chị vốn là một người anti-social nên lúc đầu chị thấy chuyện này chả vấn đề gì.



It’s okay. I can be alone.



Tao thà ở một mình còn hơn sống với một đống virus. Tao thà chống lại cả thế giới còn hơn chấp nhận một thế giới như thế này.



Mình xem lúc đầu còn thấy buồn cười. Kiểu thôi cho bà ở một mình đúng như nguyện vọng, đỡ phá làng phá xóm.



Chị ở một mình vài ngày.



Rồi vài tuần.



Rồi hơn một tháng.



Chị vẫn có thể làm tất cả những gì mình muốn. Chị hô mưa gọi gió, muốn thứ gì là có thứ ấy. Nhưng dần dần, tất cả những thứ đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.



Mình vẫn nhớ rất rõ cảnh chị lấy một đống pháo hoa ra bắn cho vui. Có một quả pháo bay ngang qua đầu, trong tích tắc có thể làm chị chết. Nhưng mặt chị bơ phờ, không có một chút phản ứng nào.



Kiểu whatever. Sao cũng được. Chết cũng được á.



Không hẳn là chị muốn chết. Chỉ là lúc ấy sống hay chết cũng không còn khác nhau nhiều lắm, vì dù có chuyện gì xảy ra cũng không có ai ở đó để chứng kiến, để lo lắng, để hỏi chị có sao không.



Đến cuối cùng chị kiệt sức và sụp đổ hoàn toàn.



Chị viết thật lớn lên đường trước nhà á để vệ tinh xem được, vì đang bị ghost mà cả cái thị trấn k có ai.



Mình không biết bả viết cái gì mà sáng hsau thì có một người đại diện cho virus quay lại. Trời má, bà chị bật khóc lun r chạy ra ôm chầm người đó.



Sau hơn một tháng có mọi thứ mình muốn, thứ chị cần nhất hóa ra chỉ là một cái ôm.



Chị chỉ cần một chút hơi người. Một cái human touch. Một người đứng ở đó, nhìn chị, chạm vào chị, để chị biết mình vẫn đang tồn tại trong thế giới này cùng với một ai khác.



Khung cảnh đó làm mình cảm động kinh khủng vs khóc kinh khủng. Lúc đó cái chữ chị viết trên sàn mới hiện ra á.



Come back - Quay lại đi!



Tự nhiên mình hiểu cái cảm giác craving human connection, khao khát được kết nối với một con người khác, nó có thể lớn đến mức nào.



Mà trong phim còn có một chi tiết rất nhỏ mình cực kì thích.



Trong thời gian bị cả thế giới ghost, chị tìm đến ông chú đang sống cuộc đời vương giả ở Las Vegas mà mình kể ở trên. Vì chị cô đơn quá rồi, giờ trên thế giới có người thật để nói chuyện thì xa mấy cũng phóng tới.



Virus nói với ông kia rằng nếu ông tiếp chị thì tất cả những người đang phục vụ ông sẽ phải rời đi. Nhưng nếu ông không tiếp, mọi người vẫn ở lại chơi với ông như bình thường.



Ông nhìn chị thấy cũng thảm quá nên bảo thôi, cho bà ấy vào nói chuyện một hôm.



Sáng hôm sau, hai người ăn một bữa sáng rất đơn giản. Bánh mì, trứng, bơ, bacon, ổng cũng lịch sự tiếp khách nấu cho bả, dù tính bà cọc với chướng vô cùng.



Chị xếp bơ lên bánh mì trước, rồi trứng, rồi bacon, sau đó gập tất cả lại và cắn một miếng thật to.



Ông kia nhìn thấy, tự nhiên thấy lạ.



Thế là ông cũng làm theo y hệt.



Và khi cắn miếng bánh đó, mắt ông sáng lên.



Một chi tiết rất nhỏ thôi. Nhưng mình thấy khoảnh khắc ấy còn “hạnh phúc” hơn tất cả những cảnh ông được hàng trăm người phục vụ, ngủ với người mẫu, đi siêu xe hay sống cuộc đời muốn gì được nấy.



Bởi vì lần đầu tiên sau rất lâu, một người khác đã đưa vào cuộc sống của ông một điều ông không tự nghĩ ra.



Một cách ăn bánh mì mới. Một trải nghiệm mới nhỉ xíu xíu thui. Nhưng đó là bất ngờ! Đã bao lâu rồi, cuộc sống ổng không có bất ngờ?



Nghe vớ vẩn đúng không? Có tất cả mọi thứ trên đời rồi mà cuối cùng lại cảm động vì thấy một người phụ nữ ăn sandwich khác mình.



Nhưng cuộc sống chắc là như thế.



Cuối cùng mình không thực sự cần một cuộc sống mà tất cả mọi người đều nghe lời mình. Không cần mọi việc đều diễn ra theo đúng lộ trình mình vẽ. Không cần tất cả những người xung quanh đều phục vụ, đồng ý và làm đúng điều mình muốn.



Chúng ta cần những người khác mình.



Những người nghĩ ra chuyện mình không nghĩ ra.



Những người khiến mình bất ngờ.



Thậm chí cả những người không đồng ý với mình, làm mình chướng mắt, làm mình khó chịu thì cái đó cũng là cuộc sống.



Sau Covid, mình đã có một thời gian khá dài cảm thấy mọi người đều rất phiền. Mọi người không hiểu mình, gặp nhau mệt, nói chuyện mệt, giải thích cũng mệt. Mình thấy sống một mình rất tốt. Có Internet, có sách, có phim, có thể học thứ mình thích, làm việc mình muốn, thiết kế cuộc sống theo đúng ý mình và chỉ gặp những người hợp với mình.



Nghe rất tự do và đã lun. Thế nhưng một thế giới mà tất cả mọi thứ đều đúng ý mình nghe thì thích, nhưng có khi ở lâu lại buồn chán kinh khủng. Vì mình không bao giờ được ngạc nhiên nữa. Không ai làm mình thay đổi. Không ai mang tới cho mình một điều gì mới.



Robinson ở đảo hoang cũng cô đơn đến phát điên nhẹ. Mình cũng từng xem mấy video kiểu MrBeast để một người sống một mình trong siêu thị xem chịu được bao lâu. Ban đầu ai cũng nghĩ quá đã, đồ ăn ê hề, muốn lấy gì thì lấy, không ai quản. Nhưng ở lâu, tinh thần con người bắt đầu rệu rã.



Chúng ta cần người.



Không chỉ cần người để phục vụ mình, yêu mình theo đúng cách mình muốn hay đồng ý với mình.



Mà cần người vì họ là một thế giới khác mình.



Mình muốn một thế giới mà mỗi người vẫn là một cá nhân. Mỗi người có suy nghĩ, mong muốn, cách sống và trải nghiệm riêng. Rồi tất cả những cá nhân khác nhau ấy va vào nhau, kết nối với nhau, làm nhau vui, làm nhau giận, làm nhau bất ngờ và tạo ra những trải nghiệm mà một mình chúng ta không thể có.



Thế nên người đàn ông có tất cả những kết nối mà anh ta muốn, với tất cả những người anh ta thích, theo đúng cách anh ta yêu cầu, cuối cùng lại xúc động vì một miếng sandwich của người phụ nữ khó ưa nhất thế giới.



Và người phụ nữ nghĩ mình thà sống một mình còn hơn đồng thuận với cả nhân loại, sau hơn một tháng bị bỏ lại, cũng phải viết hai chữ:



COME BACK.


Có lẽ con người phiền thật.


Nhưng không có con người còn đáng sợ hơn nhiều.




Cô giáo Mto.


Series miễn phí làm bạn với cô đơn của Viết Chữa Lành: https://www.vietchualanh.vn/series-lam-ban-voi-co-don

 
 
 

Bình luận


bottom of page